NGƯỜI GIEO GIỐNG
Một hôm trời biển thanh bình,
2180. Mặt hồ sóng ngủ đầu gành khói mơ.
Dưới thuyền Chúa giảng lâu giờ,
Đám đông tụ họp trên bờ dõi theo :
”Có người mang giống đi gieo,
Gặp luồng gió thổi bay vèo khắp nơi.
Mặt đường phần hạt nào rơi,
Chỉ trong chốc lát chim trời lượm ngay.
Hạt nhằm đất sỏi không may,
Mọc lên độ một vài ngày nắng thiêu.
Hạt nhằm bụi rậm gai nhiều,
2190. Nghẽn đi một sớm một chiều mà thôi.
Phần rơi đất tốt gặp thời,
Hạt sinh sáu chục, hạt lời một trăm.
Tai nghe mà hiểu chẳng nhằm,
Tưởng như tiếng sóng xa xăm vọng về.
Đầu thuyền môn đệ tỷ tê :
”Sao Thầy lấy chuyện thôn quê dạy người ?”
Chúa rằng : “Mầu nhiệm Nước Trời,
Chúng con đã biết họ thời còn mê.
Có thì thêm có phủ phê,
2200. Không thì dẫu có cũng về tay không.
Thầy dùng thí dụ gieo trồng,
Nghe qua đâu hiểu, đâu trông thấy gì ?
Như Lời Kinh Thánh đã ghi :
Tai nghe mà có hiểu chi được nào ?
Mắt xem chẳng thấy ra sao,
Lòng người tự kéo mây vào bủa giăng.
Bịt tai bịt mắt sợ rằng :
Lòng mình hối cải nhờ bằng thấy nghe.
Cùng Thầy hôm sớm cận kề,
2210. Chúng con phúc phận nhiều bề hơn ai.
Thấy tận mắt nghe tận tai,
Điều người công chính vọng hoài khi xưa.
Chúng con đã hiểu hay chưa ?
Chuyện người gieo giống Thầy vừa kể ra ?
Ai nghe Lời Chúa bỏ qua,
Hoặc nghe rồi bị quỷ ma gạt lường.
Khác chi giống rớt trên đường,
Chim muông nhặt mất về phương trời nào.
Kẻ nghe để lọt tai vào,
Vui mừng đón nhận chẳng đào sâu thêm.
Lời vàng không thấm vào tim,
An nhiên trong cảnh trời êm gió hòa.
Gặp cơn bình địa phong ba,
Đức tin chẳng vững đâm ra ngã lòng.
Khác chi giống mọc đất nông,
Gặp trời nắng hạn sống không lâu dài.
Giống rơi vào giữa bụi gai,
Khác chi Lời Chúa vào tai người đời.
Ham mê thế tục vui chơi,
2230. Dẫu nghe cũng chẳng nhớ lời nào đâu.
Giống gieo gặp đất mỡ màu,
Khác gì Lời Chúa thấm sâu can tràng.
Kẻ nghe như bắt được vàng,
Lời trăm lãi chục giàu sang chẳng dè.
Có tai nghe được thì nghe !”
Môn đồ chợt tỉnh cơn mê quay thuyền.
Đường về ai nấy lặng yên,
Sóng lòng sôi động triền miên dạt dào.
Lm. Phanxico Xavie Nguyễn Xuân Văn
